Là những ngày...
Ta vẫn sống dựa vào những thói quen cũ, ấy mà ta từng phủ nhận đối với một người khác...
Phải chăng cảm giác cũng là một thói quen?
Kể từ ngày, ta biết một sự khác biệt ...
Những hẹn hò từ nay khép lại
thân nhẹ nhàng như mây
chút nắng vàng chiều nay cũng vội
khép lại từng đêm vui
Là những điều...
Ta tha thiết hơn với những gì từng nằm trong ngõ ngách ta chẳng để ý
Thật đơn giản! Mà khao khát…
Thói quen xấu nổi dậy… Phải chăng là để tự xoa dịu?
Và đôi khi nỗi đau, chỉ để mà lắng đọng
Tình như nắng vội tắt chiều hôm
tình không xa nhưng không thật gần
tình như đá hoài nỗi chờ mong
tình vu vơ cho ta muộn phiền
Có đôi lần...
Ta tìm cách thoát khỏi cảm giác u uất mà tuyệt vọng
Và ta dừng lại vì biết rằng không-bao-giờ là chối bỏ
Hay thì cứ để nó như con sóng, lên – xuống, dập dìu trong chốc vui rồi tắt
Ta lại tìm về những kí ức, trên những giấc mơ, trong những cảm nhận
Thật nhẹ, nhưng buốt biết bao .
có những lần nằm nghe tiếng cười
nhưng chỉ là mơ thôi
có nụ hồng ngày xưa rớt lại
bên cạnh đời tôi đây
có chút tình thoảng như gió vội
tôi chợt nhìn ra tôi
Làm sao biết? ...
Ta vẫn luôn hoài nghi về cuộc sống, ngay cả số phận ta cũng có thể thay đổi?
Vì ngày ta không còn nhau, cũng do trên ý chí của nhau!
Ta đắn đo nhiều về sau và mâu thuẫn những suy nghĩ cho dự định của tương lai
Ta liệu sẽ vẫn là ta? Sau một thời gian nữa…
Làm sao biết từng nỗi đời riêng
Để yêu thêm, yêu cho nồng nàn
Ta vẫn biết...
Suy nghĩ có khi là tính toán hơn thiệt, còn trái tim thì đập theo nhịp tự nhiên
Cảm giác gặm nhấm dai dẳng hơn nhiều so với ào ạt mưa rơi!
Đôi khi mọi thứ không như những gì trước mắt, có khi là…
Ta thương thật nhiều, cảm giác này!
Tiếng thì thầm nhiều khi nhớ lại
tưởng chỉ là cơn say
đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời
như một lời chia tay..
... Mọi thứ vẫn còn đó, ngay đây thôi, nhưng với tay chạm hoài ko tới . Buồn, nhỉ ?
Post a Comment